Dù chúng ta có ư thức hay không, có ba câu hỏi rất quan trọng đối với mỗi người trong chúng ta. Ba câu hỏi đó là: 1) Chúng ta là ai? 2) Chúng ta đến từ đâu? 3) Chúng ta sẽ đi về đâu? Tất cả những cố gắng cho cuộc sống, những quan niệm về đời sống, cách chúng ta sống đều dựa trên câu trả lời của chúng ta về ba câu hỏi nầy.
Nếu chúng ta quan niệm rằng loài người tự nhiên mà có (thuyết Tiến Hóa). Như vậy không có Đấng Tạo Hóa để chúng ta phải khai tŕnh mọi hành động của ḿnh. Đời người chỉ là một sự ngẫu nhiên vô t́nh. Sự hiện diện của con người không mục đích, không ư nghĩa. Cho nên sống chiều theo bản ngă tư dục, rồi chết cũng không hối tiếc. Con người đến từ hư không và trở về hư không. Không trách nhiệm, không bổn phận trong đời sống. Không cần phải khai tŕnh với bất cứ một đấng nào. Không bị ai đoán xét cho hành động của ḿnh.
Nhưng Kinh Thánh cho biết rằng vũ trụ và loài người được Đức Chúa Trời tạo thành. Và Ngài đă tạo thành thế giới nầy trong ṿng một tuần lễ 7 ngày như đă được ghi lại trong Sáng Thế Kư đoạn 1 và 2. Con người là tạo vật tuyệt vời nhất của Đấng Toàn Năng. Khác với tất cả những giống sinh vật khác, con người được tạo dựng nên trong h́nh ảnh của Đức Chúa Trời. Sự hiện hữu của con người có mục đích. Và chúng ta không đơn độc trong thế giới nầy, Đấng Tạo Hóa cùng đồng hành với chúng ta.
|
1) Loài người đến từ đâu?
“Đức Chúa Trời phán rằng: Chúng ta hăy làm nên loài người như h́nh ta và theo tượng ta, đặng quản trị loài cá biển, loài chim trời, loài súc vật, loài côn trùng ḅ trên mặt đất và khắp cả đất.” (Sáng Thế Kư 1:26)
“Loài người là ǵ, mà Chúa nhớ đến? Con loài người là chi, mà Chúa thăm viếng nó? Chúa làm người kém Đức Chúa Trời một chút. Đội cho người sự vinh hiển và sang trọng. Chúa ban cho người quyền cai trị công việc tay Chúa làm; Khiến muôn vật phục dưới chân người.” (Thi Thiên 8:4-6)
Từ những cát bụi vô t́nh, vô cảm xúc, vô sự sống có thể sanh ra loài người với sự phán đoán, suy xét, cảm xúc chăng? Một ngôi nhà mà chúng ta không thể nào tin rằng tự nhiên mà có được, th́ làm sao chúng ta có thể tin rằng một con người phức tạp lại _____ _____ mà có được?
| |
2) Con người được cấu tạo như thế nào?
“Giê-hô-va Đức Chúa Trời bèn lấy bụi đất nắn nên h́nh người, hà sanh khí vào lỗ mũi; th́ người trở nên một loài sanh linh.” (Sáng Thế Kư 2:7)(Êxêchiên 37:5)
Đức Chúa Trời lấy _____ nắn nên phần thân thể cuủa con người gồm tất cả các bộ phận trong cơ thể. Nhưng cơ thể đó giống như một bức tượng không có sự sống.
Chúa bèn hà vào mũi người “sanh khí” hay “hơi thở sống” hay “thần khí” (có chỗ dịch là thần linh). Hơi thở hay sanh khí hay thần khí cùng là một (Gióp 27:3; 32:8; Êsai 42:5). Bây giờ tượng người trở nên sống động hay trở nên một linh hồn sống (chữ “loài sanh linh” theo nguyên bản là linh hồn sống hay sự sống).
Chú ư, ở đây Kinh thánh không nói rằng con người nhận một linh hồn khi Chúa hà hơi vào, nhưng con người trở nên một linh hồn sống. Tức là “linh hồn sống” là một sản phẩm do sự kết hợp bởi hai yếu tố: sanh khí hay hơi thở từ Thượng Đế và thân thể từ bụi đất.
Như vậy con nguời được cấu tạo theo công thức sau:
thân thể (bụi đất) + hơi thở sống (thần khí) = linh hồn sống (con người sống)
Nói một cách khác, con người không hề hiện hữu trước đây. Sanh khí mà Thượng Đế ban cho con người không phải là linh hồn. Linh hồn là sự kết hợp của sanh khí và thân thể. Mất đi một trong hai yếu tố nầy, _____ _____ không hiện hữu nữa.
| |
3) Chuyện ǵ xảy ra khi người chết?
“Và bụi tro trở vào đất y như nguyên cũ, và thần linh trở về nơi Đức Chúa Trời,
là Đấng đă ban nó.” (Truyền Đạo 12:7)
“Hơi thở tắt đi, loài người bèn trở về bụi đất ḿnh; Trong chánh ngày đó các mưu mô nó liền mất đi.” (Thi Thiên 146:4)
Chữ “thần linh” trong Truyền Đạo là hơi thở hay sanh khí, dịch ra từ chữ “Ruach.” Chết là một hiện tượng ngược lại với sống. Khi hơi thở nhập vào thân thể th́ trở thành con người sống hay linh hồn sống. Khi _____ _____ ĺa th́ chết hay linh hồn chết.
Nhiều người cho rằng “thần linh” trong Truyền Đạo 12:7 là “linh hồn.” Như vậy th́ linh hồn của bất cứ ai chết cũng được về với Thượng Đế hết. Và nói như thế th́ chúng ta tự mâu thuẫn, v́ người ác không thể lên thiên đàng được.
| |
4) Sanh khí hay thần khí có phải là linh hồn chăng?
Tiếng Hêbơrơ sanh khí là RUACH, dịch ra Anh ngữ là spirit hay thần có nghĩa là: 1) hơi thở từ miệng (Thi Thiên 33:6); 2) gió không khí (Xuất Êdíptô Kư 14:21); 3) nguyên lư (sanh khí) đem sự sống đến cho thân thể (Sáng Thế Kư 6:17; 7:15); 4) nền tảng cho cảm xúc, trí thức, và ư chí của con người (tâm thần hay thần linh) (Sáng Thế Kư 41:8; Phục Truyền Luật Lệ Kư 34:9)
Chúng ta có thể ví dụ tượng người như một bóng đèn điện, hơi thở hay thần khí của Chúa giống như ḍng điện. Khi ḍng điện chạy vào bóng đèn th́ có ánh sáng. Ánh sáng tượng trưng cho linh hồn sống của con người. Khi ḍng điện bị cúp đi, ánh sáng không c̣n nữa. Ánh sáng tan biến đi mất.
Ḍng điện không phải là ánh _____, cũng như sanh khí hay hơi thở không phải là linh _____.
Thân thể và hơi thở sống không có ư thức hiện hữu, không nhân vị tánh. Nhưng khi cả hai kết hợp lại sẽ trở thành một linh hồn sống hay một con người sống với tất cả ư thức và cảm xúc. Khi tách rời hơi thở khỏi thân thể, th́ linh hồn con người không c̣n hiện hữu nữa. Cũng giống như rút ḍng điện đi, ánh sáng không c̣n hiện hữu nữa. Ánh sáng biến mất. Ánh sáng không chạy đi đâu, không ở một nơi nào hết.
Hay một ví dụ khác, thân thể loài người giống như cái bong bóng xẹp. Hơi thở Chúa hà vào giống như thổi hơi vào bong bóng. Bong bóng phồng lên tượng trưng cho một con người sống hay linh hồn sống. Khi không khí thoát ra th́ bong bóng xẹp xuống, tượng trưng cho người chết. Trái bong bóng không c̣n nữa. Không khí không phải là trái bong bóng phồng, cũng như sanh khí không phải là linh hồn.
Hơi thở sống không phải chỉ giới hạn cho loài người mà thôi. Kinh Thánh cho biết rằng các loài sinh vật khác cũng có sanh khí hay hơi thở sống (Sáng Thế Kư 7:15,22; Truyền Đạo 3:18-20; Công Vụ Các Sứ Đồ 17:25). Sự khác biệt giữa loài người và các loài sinh vật khác là loài người được dựng nên trong h́nh ảnh của Đức Chúa Trời.
| |
5) Người công b́nh và kẻ ác khi chết có khác nhau chăng?
“Mọi sự xảy đến cho mọi người như nhau: Người công b́nh hay là kẻ hung ác, người hiền lành, thanh sạch, hay là người không thanh sạch, người dâng của tế lễ hay là người không dâng, người thiện hay là kẻ có tội, kẻ phát thề hay là người sợ lời thề, cả thảy đều đồng hưởng một số phận. Tai nạn lớn hơn ở dưới mặt trời, ấy là mọi người đồng gặp một số phận, ḷng loài người đầy dẫy sự hung ác, và sự điên cuồng choán trong ḷng họ đương khi sống, rồi họ đi về cùng kẻ chết.” (Truyền Đạo 9:2-3)
“V́ việc xảy đến cho con loài người làm sao, th́ xảy đến cho loài thú cũng vậy; sự xảy đến cho hai loài giống hẳn với nhau. Sự chết của loài nầy cũng như sự chết của loài kia; hai loài đều thở một thứ hơi, loài người chẳng hơn ǵ loài thú; v́ thảy đều hư không. Cả thảy đều qui vào một chỗ; cả thảy do bụi đất mà ra, cả thảy sẽ trở về bụi đất. Ai biết hoặc thần của loài người thăng lên, hoặc hồn của loài thú sa xuống dưới đất?” (Truyền Đạo 3:19-21)
Kinh Thánh Việt ngữ dịch “thần của loài người... hồn của loài thú...” Trong nguyên bản dùng cùng một chữ“hơi thở” hay “thần linh.” Sanh khí, hơi thở hay thần khí là một thực thể trung ḥa, không phạm tội cũng không tự nên thánh.
Người công b́nh hay kẻ ác khi chết cũng giống như nhau. Việc xảy ra cho loài người hay loài thú cũng _____ _____. Nếu thần khí là linh hồn th́ người thiện người ác cùng thú vật đều được lên thiên đàng khi chết. Như vậy th́ chúng ta tự mâu thuẫn.
| |
6) “Linh hồn sống” hay “sanh linh” có bất tử không?
“Linh hồn nào phạm tội th́ sẽ chết.” (Êxêchiên 18:4)
“Nhưng về cây biết điều thiện và điều ác th́ chớ hề ăn đến; v́ một mai ngươi ăn, chắc sẽ chết.” (Sáng Thế Kư 2:17)
“V́ tiền công của tội lỗi là sự chết.” (Rôma 6:23)
“Một ḿnh Ngài có sự không hề chết, ở nơi sự sáng không thể đến gần được, chẳng người nào từng thấy Ngài và cũng không thấy được, danh vọng quyền năng thuộc về Ngài đời đời!” (1 Timôthê 6:16)
Chỉ có một ḿnh Chúa là có sự bất tử hay không hề chết. C̣n tất cả mọi người đều đă phạm tội cho nên phải ______. Khi chết, linh hồn phải chết. Nếu nói rằng khi một người chết, linh hồn lên thiên đàng để sống đời đời, hay xuống địa ngục để phạt đời đời, th́ hoàn toàn nghịch lại với Kinh Thánh. V́ nếu vậy, linh hồn người công b́nh và kẻ ác đều không chết. Cả hai đều sống đời đời. Điều nầy hoàn toàn nghịch với Kinh Thánh. V́ chỉ có trong Đức Chúa Giê-su người ta mới nhận được sự sống đời đời.
| |
7) Người chết có biết ǵ không?
“Kẻ sống biết ḿnh sẽ chết; nhưng kẻ chết chẳng biết chi hết, chẳng được phần thưởng ǵ hết; v́ sự kỷ niệm họ đă bị quên đi. Sự yêu, sự ghét, sự ganh gỗ của họ thảy đều tiêu mất từ lâu; họ chẳng hề c̣n có phần nào về mọi điều làm ra dưới mặt trời.” (Truyền Đạo 9:5,6)
“Nhưng loài người chết, th́ nằm tại đó. Loài người tắt hơi, th́ đă đi đâu? Nước hồ chảy mất đi, Sông cạn và khô: Cũng vậy, loài người nằm, rồi không hề chổi dậy: Người chẳng hề thức dậy cho đến khi không c̣n các từng trời, Và chẳng ai sẽ khiến cho người tỉnh lại khỏi giấc ngủ ḿnh.” (Gióp 14:10-12)
Chết trong Kinh Thánh coi như là một giấc ngủ (Công Vụ Các Sứ Đồ 7:60; Giăng 11:11,14; Đaniên 12:2). Nghĩa là con người đi vào một trạng thái vô thức, tức là, không biết ǵ hết, và chỉ tạm thời nằm đó, chờ đến ngày Chúa tái lâm sẽ được đánh thức dậy (1 Têsalônica 4:13-17).
Người chết _______ ________ ǵ hết?
| |
8) Sự sống đời đời đến từ đâu?
“V́ tiền công của tội lỗi là sự chết; nhưng sự ban cho của Đức Chúa Trời là sự sống đời đời trong Đức Chúa Jêsus Christ, Chúa chúng ta.” (Rôma 6:23)
Khi Chúa dựng nên A-đam và Ê-va, Đức Chúa Trời dựng nên loài người để sống đời đời với một điều kiện là họ phaủi vâng theo Lời Chúa. Họ được quyền ăn trái cây sự sống để sống đời đời, ngoại trừ cây biết điều thiện và điều ác (Sáng Thế Kư 2:9,16,17). Nhưng khi con người phạm tội, đi ngược lại điều răn của Đức Chúa Trời, ăn trái của cây biết điều thiện và điều ác, con người không c̣n được quyền đến để hái trái cây sự sống nữa (Sáng Thế Kư 3:22-24). Kết quả là con người phải chết.
Qua Đức Chúa Giê-su chúng ta sẽ được:
(1) tái tạo lại trong ngày phục sinh khi Chúa tái lâm. Thân thể tội lỗi hay chết nầy sẽ được tái tạo để trở thành thánh khiết và bất tử (1 Côrinhtô 15:51-53);
(2) quyền ăn trái cây sự sống để duy tŕ sự sống đời đời Chúa ban (Khải Huyền 2:7; 22:2-5; Êsai 66:22).
Con người được sống đời đời nhưng phải có _____ ______. Chỉ có Thượng Đế là sống đời đời mà vô điều kiện.
Lời hứa nguyện: Bạn có ước ao nhận được sự sống đời đời mà Đức Chúa Giê-su ban cho trong ngày Chúa trở lại thế giới nầy chăng? ______ Nếu có, hăy nói với Ngài rằng: Lạy Chúa, xin tha tội lỗi của con, cho con được làm con của Ngài. Xin làm Chủ và làm Chúa của cuộc đời con. Xin giúp con được trung tín với Ngài. A-men!
| |
|