7 NGÀY TRONG TUẦN LỄ TẠO THẾ
Ngày b́nh thường 24 giờ đồng hồ hay ngày là biểu tượng thời gian dài?
Kinh Thánh Sáng Thế Kư đoạn 1:1 đến 2:3 là sử liệu duy nhất nói về khởi nguồn của vũ trụ, thế giới và loài người. Những câu Kinh Thánh nầy kể lại công cuộc tạo thế xảy ra trong ṿng 6 ngày và tiếp theo đó là ngày thứ 7, ngày yên nghỉ thánh. Như vậy tuần lễ đầu tiên của thế giới gồm có 7 ngày và mỗi ngày là 24 giờ đồng hồ.
Con người tranh luận trong nhiều thế kỷ vừa qua về câu hỏi 7 ngày trong tuần lễ tạo thế là ngày 24 giờ đồng hồ hay là “ngày” ám chỉ một thời gian dài đến cả hàng triệu năm. Nhất là trong ṿng 150 năm vừa qua, v́ ảnh hưởng của thuyết tiến hóa với những thời đại thời gian dài giằng dẳng. Chúng ta hăy cùng nhau nghiên cứu về vấn đề nầy.
SƠ LƯỢC LỊCH SỬ CỦA SỰ TRANH LUẬN
Vào thế kỷ thứ 2, tổ phụ của hội thánh là Origen đă đưa ra ư niệm rằng “ngày” trong tuần lễ tạo thế là biểu tượng của thời gian. Thần học gia nổi tiếng Augustine (354-430) lư luận rằng chúng ta phải giải nghĩa “ngày” trong tuần lễ tạo thế là biểu tượng của thời gian hơn là ngày với 24 giờ thật sự. Các học giả hiểu ư của Augustine muốn nói rằng Đức Chúa Trời Toàn Năng có thể tạo dựng thế giới trong nháy mắt, chứ không cần đến 7 ngày. (Origen, On First Principles: Book Four. p. 63; Augustine, The City of God 11.4.6,7) Cả hai học giả Origen và Augustine không hề có một ư niệm nào về thuyết tiến hóa. Lư do họ đề nghị lối giải thích nầy v́ triết học Hy lạp cho rằng Thượng Đế Toàn Năng không lệ thuộc vào thời gian. Mà tuần lễ tạo thế là hành động của Thượng Đế cho nên cả 7 ngày đều phải đứng ngoài hay không lệ thuộc vào thời gian của con người.
Vào thế kỹ thứ 16, các nhà cải cách tôn giáo quay về với ư niệm Kinh Thánh là nền tảng duy nhất của đức tin. Tất cả đều cho rằng nghĩa đen là nghĩa rơ ràng nhất của Kinh Thánh. Điều đó có nghĩa là chúng ta không cần đi t́m một ch́a khóa từ bất cứ ai hay bất cứ uy quyền nào để giải nghĩa Kinh Thánh, dù cho ch́a khóa đó có đến từ Đức Giáo Hoàng, Giáo Hội, hay bất cứ truyền thống nào. Thượng Đế Toàn Năng nói chuyện trực tiếp với loài người qua Kinh Thánh. Nhà cải cách tiền phong Martin Luther tuyên bố, “ Chúng tôi tin quyết rằng Môi-se nói nghĩa đen chứ không hề dùng h́nh bóng, rằng thế giới và tất cả mọi tạo vật được tạo dựng trong ṿng 6 ngày, theo như Lời đă chép.” (Martin Luther, Lectures on Genesis: Chapters 1-5, Luther's Works (St. Louis: Concordia, 1958), 1:5. Later Luther, in commenting on the phrase “evening and morning,” states that the creation day “consists of twenty-four hours” (1:42).
Trong những thập niên vừa qua, v́ sự thịnh hành của thuyết tiến hóa với những niên đại kỹ dài giằng dẳng, nhiều nhà thần học t́m cách để giải nghĩa Kinh thánh khác đi hầu có thể đem lại sự ḥa hiệp giữa Kinh Thánh với khoa học. Những học giả làm điều nầy v́ họ cho rằng khoa học quan trọng và đáng tin hơn Kinh Thánh. Khoa học là nền tảng để giải nghĩa Kinh Thánh. Theo thuyết tiến hóa của khoa học th́ cho rằng lịch sử vũ trụ trải qua nhiều thời kỳ với mỗi thời kỳ kéo dài cả trên hàng triệu triệu năm. Như vậy chữ “ngày” trong tuần lễ tạo thế nên được hiểu là “thời kỳ”- 7 ngày hiểu là 7 thời kỳ với hàng triệu năm cho mỗi thời kỳ. Nếu hiểu như vậy th́ Kinh Thánh và khoa học sẽ không mâu thuẫn.
NỀN TẢNG KINH THÁNH ĐỂ GIẢI THÍCH “NGÀY” LÀ “THỜI GIAN DÀI”
1) Thi Thiên 90:4
Câu Kinh Thánh đầu tiên thường được dùng để chứng minh rằng “ngày” ám chỉ một thời gian hay một niên đại hay kỷ nguyên thật dài là Thi thiên 90:4, “V́ một ngàn năm trước mắt Chúa Khác nào ngày hôm qua đă qua rồi, Giống như một canh của đêm.”
Những học giả dùng câu Kinh Thánh nầy lư luận rằng trước mặt Chúa 1000 năm như là ngày hôm qua hay như một 1 giờ của ban đêm. Nhưng nếu chúng ta đọc kỷ th́ đoạn Kinh Thánh nầy đang nói đến sự tạm bợ của đời người với sự đời đời của Thượng Đế. Đời sống quá ngắn ngủi. Chúa th́ c̣n đời đời, mà người th́ như bóng câu qua cửa. Câu nầy không nói trước mặt Chúa 1000 năm là 1 ngày. Câu nầy chỉ có ư nói thời gian đối với Chúa không có nghĩa lư ǵ, nhưng đối với người là tất cả, v́ đời người chỉ tạm bợ mà thôi. Đoạn Kinh Thánh nầy không hề liên hệ đến sự tạo thế.
Trong khi đó, Sáng Thế Kư đoạn 1 không phải so sánh quan niệm thời gian của Thượng Đế với quan niệm thời gian của loài người. Sáng Thế Kư ghi lại một sự kiện lịch sử đến từ hành động của Thượng Đế chứ không phải là một quan niệm về một vấn đề.
Hơn thế nữa, Thi Thiên 90:4 không nói rơ ràng là 1000 năm tương đương với 1 ngày của con người. Mà dù cho câu Kinh Thánh nầy có nói rằng 1000 năm tương đương với 1 ngày, th́ 7 ngày trong tuần lễ tạo thế cũng chỉ tương đương với 7000 năm. Thời gian nầy cũng c̣n quá ngắn so với những thời kỳ với hàng triệu năm của thuyết tiến hóa.
2) II Phierơ 3:8
Câu Kinh Thánh thứ hai được dùng để chứng minh chữ “ngày” là một thời gian dài được t́m thấy trong 2 Phierơ 3:8, “Hỡi kẻ rất yêu dấu, chớ nên quên rằng ở trước mặt Chúa một ngày như ngàn năm, ngàn năm như một ngày.”
Cũng như trong Thi Thiên, câu Kinh Thánh nầy chỉ so sánh quan niệm thời gian đối với Chúa mà thôi. Thời gian đối với Chúa vô nghĩa. Chúng ta chờ đợi ngày Chúa trở lại thế giới có vẻ quá lâu, nhưng đối với Chúa thời gian mà chúng ta cho rằng quá lâu đó chẳng có nghĩa lư ǵ. Đem câu Kinh Thánh nầy để chúng minh rằng 1 “ngày” tương đương với 1000 năm, th́ chúng ta sẽ làm ǵ với phần c̣n lại của câu là “1000 năm như 1 ngày?” Hơn thế nữa, câu Kinh Thánh nầy không liên quan ǵ đến sự tạo thế.
KẾT QUẢ TAI HẠI KHI T̀M CÁCH H̉A HỢP KINH THÁNH VỚI THUYẾT TIẾN HÓA
Nếu chúng ta giải nghĩa “ngày” trong tuần lễ tạo thế chỉ một thời kỳ dài để phù hợp với thời gian của thuyết tiến hóa, chúng ta sẽ gặp những mâu thuẫn sau giữa thuyết tiến hóa và Kinh Thánh:
1) Kinh Thánh cho biết rơ ràng rằng tất cả loài thực vật được tạo dựng vào ngày thứ 3 của tuần lễ tạo thế, nhưng các loại cá và sinh vật dưới biển được tạo nên trong ngày thứ năm. Nhưng thuyết tiến hóa theo bằng cớ từ các tầng địa chất th́ các sinh vật dưới biển có mặt trứơc rồi sau đó mới đến cây cối.
2) Kinh Thánh chép rằng Thượng Đế Toàn Năng làm nên mặt trời, mặt trăng, cùng các v́ sao vào ngày thứ tư của tuần lễ tạo thế. Đây là ngày theo sau ngày mà các loài thảo mộc thực vật được tạo dựng. Nếu “ngày” tượng trưng cho một thời kỳ dài giăng dẳng, th́ thảo mộc thực vật làm sao có thể tồn tại được nếu không có ánh sáng của mặt trời. V́ thế cho rằng “ngày” ám chỉ thời gian cả hàng triệu năm không thể xảy ra được.
3) Kinh Thánh chép rằng các loài chim được tạo dựng nên cùng ngày với các sinh vật dưới biển. Thuyết tiến hóa theo các tầng lớp địa chất th́ cho rằng các sinh vật dưới biển xuất hiện trước, rồi đến thực vật ở vùng đất thấp, rồi mới đến loài ḅ sát, rồi loài động vật có vú, rồi mới đến loài chim, và rồi loài người là cuối cùng.
4) Kinh Thánh cho biết các loài côn trùng nằm trong những loài được tạo ra cuối cùng, xuất hiện cùng lúc với các loài động vật và các loài ḅ sát. Theo thuyết tiến hóa, các loài côn trùng xuất hiện trước các loài ḅ sát và các loài động vật.
NHỮNG LƯ DO KHÁC CHO THẤY “NGÀY” KHÔNG THỂ LÀ MỘT THỜI GIAN DÀI
1) “Buổi Chiều” và “Buổi Mai”
Nếu chúng ta đọc lại Kinh Thánh cho kỷ th́ mỗi ngày của tuần lễ tạo thế có buổi chiều và buổi mai. “Vậy, có buổi chiều và buổi mai; ấy là ngày thứ nhứt.” (Sáng Thế Kư 1:4) Nếu chúng ta đọc tiếp những ngày sau đều giống như vậy, “vậy, có buổi chiều và buổi mai....” (Sáng Thế Kư 1:8,13,19,23,31). “Buổi chiều” hay là phần tối của một ngày, và “buổi mai” hay là phần sáng của một ngày.
Như vậy, một ngày trong tuần lễ tạo thể được định nghĩa bởi một đêm và một ngày. Và đó là cách để định nghĩa một ngày b́nh thường gồm 24 giờ đồng hồ trong Kinh Thánh.
Trong Kinh Thánh có 38 lần dùng “buổi chiều và buổi mai,” và tất cả những lần nầy đều chỉ đến một ngày gồm 24 giờ đồng hồ.
2) Chúa làm sáng tỏ thời gian của “ngày” trong tuần lễ tạo thế
Điều răn thứ tư trong sách Xuất Ê-díp-tô Kư 20:8-11, Kinh Thánh chép như sau: “Hăy nhớ ngày nghỉ đặng làm nên ngày thánh. Ngươi hăy làm hết công việc ḿnh trong sáu ngày; nhưng ngày thứ bảy là ngày nghỉ của Giê-hô-va Đức Chúa Trời ngươi: trong ngày đó, ngươi, con trai, con gái, tôi trai tớ gái, súc vật của ngươi, hoặc khách ngoại bang ở trong nhà ngươi, đều chớ làm công việc chi hết; v́ trong sáu ngày Đức Giê-hô-va đă dựng nên trời, đất, biển, và muôn vật ở trong đó, qua ngày thứ bảy th́ Ngài nghỉ: vậy nên Đức Giê-hô-va đă ban phước cho ngày nghỉ và làm nên ngày thánh.
Chúng ta thấy rằng Thượng Đế bảo con người làm việc trong sáu ngày đầu của tuần lễ, và ngày thứ bảy phải yên nghỉ, đặt làm ngày thánh. Lư do phải làm như vậy v́ Chúa đă tạo dựng nên trời, đất, biển và muôn vật trong 6 ngày và ngày thứ bảy th́ Ngài nghỉ. Thượng Đế so sánh tuần lễ 7 ngày của chúng ta hôm nay với tuần lễ tuần thế. V́ Chúa làm việc trong 6 ngày đầu của tuần lễ và yên nghỉ, ban phước, và đặt làm ngày thánh ngày thứ 7 từ tuần lễ tạo thế, cho nên ngày hôm nay chúng ta phải làm việc trong 6 ngày và giữ ngày thứ 7 hàng tuần.
Nếu “ngày” trong tuần lễ tạo thế ám chỉ cả hàng ngàn hay hàng triệu năm, Chúa không thể nào ban phước cho cho hàng triệu năm và đặt làm ngày thánh hàng triệu năm, mà lại bảo chúng ta chỉ giữ ngày thứ 7 gồm 24 giờ đồng hồ.
Nếu mỗi ngày trong tuần lễ tạo thế không phải là thời gian 24 giờ đồng hồ, th́ chúng ta không thể giải thích đuợc chu kỳ tuần lễ 7 ngày đến từ đâu. Chu kỳ mỗi ngày 24 giờ là trái đất quay chung quanh chính nó. Chu kỳ mỗi tháng là mặt trăng quay chung quanh trái đất. Chu kỳ mỗi năm là trái đất quay chung quanh mặt trời. Chu kỳ mỗi tuần lễ 7 ngày và mỗi ngày gồm 24 giờ đồng hồ chỉ có một nguồn gốc duy nhất là tuần lễ tạo thế.
3) Sự Chết và Phạm Tội
Thuyết tiến hóa cho rằng sự chết hay diệt chủng của một loài nẩy sinh ra một loài khác. Nói cách khác, sinh vật nào không biết thích hợp với hoàn cảnh sống th́ phải bị diệt chủng (chết). C̣n sinh vật nào thích hợp với môi trường sống phải biến đổi và từ từ thành ra một loài sinh vật khác. Nhiều sinh vật phải bị diệt chủng hay chết trong suốt hàng triệu năm qua, và cuối cùng loài người hiện hữu.
Nếu kết hợp thuyết tiến hóa với Kinh Thánh, th́ chúng ta công nhận rằng sự chết (diệt chủng) hiện hữu trước khi có mặt loài người. Và sự chết hiện hữu trước khi loài người phạm tội, và sự chết là một t́nh trạng tự nhiên.
Kinh Thánh cho biết rằng v́ hậu quả của tội lỗi là sự chết. Sự chết không phải là một t́nh trạng tự nhiên, mà là kết quả của sự vị phạm điều răn của Thượng Đế Toàn Năng.
Kinh Thánh tuyên bố rằng, “cho nên, như bởi một người mà tội lỗi vào trong thế gian, lại bởi tội lỗi mà có sự chết, th́ sự chết đă trải qua trên hết thảy mọi người như vậy, v́ mọi người đều phạm tội.” (Rôma 5:12)
4) Mạnh Th́ Sống, Yếu Th́ Chết
Luật sinh tồn của thuyết tiến hóa cho rằng sinh vật nào mạnh th́ sống, yếu th́ chết. Mạnh th́ dành được thức ăn, bảo vệ được sự sống, th́ sẽ tồn tại. Yếu th́ không chịu nổi với nhữhg hoàn cảnh khắc nghiệt của môi trường chung quanh và phải diệt chủng.
Sự dạy dỗ nầy hoàn toàn trái ngược với Kinh Thánh. Trong đó Chúa dạy người giàu phải ban phát cho kẻ nghèo, người mạnh phải hỗ trợ cho kẻ yếu, người ưu thế phải giúp đỡ người yếu thế.
“V́ anh em biết ơn của Đức Chúa Jêsus Christ chúng ta, Ngài vốn giàu, v́ anh em mà tự làm nên nghèo, hầu cho bởi sự nghèo của Ngài, anh em được nên giàu... Theo cảnh bây giờ, anh em có dư th́ bù cho họ lúc túng thiếu, hầu cho họ có dư cũng bù lại lúc túng thiếu cho anh em, như vậy là bằng nhau, theo lời chép rằng: Kẻ đă thâu nhiều cũng chẳng dư, kẻ thâu ít cũng chẳng thiếu chi.” (II Côrinhtô 8:9,14,15)
T́m cách ḥa hợp thuyết tiến hóa với Kinh Thánh là đi ngược lại ư muốn và bổn tánh của Thượng Đế Toàn Năng.
5) Thứ Tự Của Ngày
Khi Kinh Thánh nói về những ngày của tuần lễ tạo thế, Kinh Thánh ghi lại, “thứ nhất... thứ hai,... thứ ba,...” Những số thứ tự nầy cho chúng ta biết rằng khi khoảng thời gian được gọi là ngày thứ nhất chấm dứt, th́ khoảng thời gian là ngày thứ ha được tiếp nối theo,... cho đến khi hết bảy ngày.
Như vậy là mỗi ngày phải có một khoảng thời gian nhất định, gồm có phần sáng và phần tối. Khoảng thời gian nầy được Chúa gọi là ngày, và A-đam, Môi-se và những người nhận được sự khải thị đầu tiên cũng hiểu khoảng thời gian gọi là “ngày” nầy là bao lâu.
Tư tưởng “ngày” tương đương với hàng triệu năm là sản phẩm của người đi theo thuyết tiến hoá hôm nay mà thôi.
KẾT LUẬN
Nếu chúng ta tin rằng Kinh Thánh là Lời của Đức Chúa Trời. “Cả Kinh Thánh đều là bởi Đức Chúa Trời soi dẫn” th́ chúng ta phải tin rằng bảy ngày trong tuần lễ tạo thế là bảy ngày thực sự như ngày hôm nay, tức là mỗi ngày có 24 giờ đồng hồ. Chúa tạo dựng nên thế giới trong ṿng 6 ngày, và ngày thứ 7 Ngài yên nghỉ, ban phước và đặt làm ngày thánh. Ngày thứ bảy nhắc chúng ta nhớ đến Đấng Tạo Hoá và Đấng Cứu Chuộc chúng ta. Ngày thứ bảy là dấu hiệu của niềm tin trong Chúa và là dấu hiệu của niềm tin để chống lại thuyết tiến hoá.
Phương pháp mà Chúa dùng để tạo dựng nên tạo vật được chép lại như sau: “Các từng trời được làm nên bởi lời Đức Giê-hô-va, Cả cơ binh trời bởi hơi thở của miệng Ngài mà có... V́ Ngài phán, th́ việc liền có; Ngài biểu, th́ vật bèn đứng vững bền. “ (Thi Thiên 33:6,9)
“Đức Chúa Trời đă dựng nên thế giới và mọi vật trong đó, là Chúa của trời đất...” (Công Vụ 17:24) “Bởi đức tin, chúng ta biết rằng thế gian đă làm nên bởi lời của Đức Chúa Trời, đến nỗi những vật bày ra đó đều chẳng phải từ vật thấy được mà đến.” (Hêbơrơ 11:3)
“Ấy chính Ngài (Đức Chúa Giê-su Cứu Thế) là h́nh ảnh của Đức Chúa Trời không thấy được, là Đấng sanh ra đầu hết thảy mọi vật dựng nên. V́ muôn vật đă được dựng nên trong Ngài, bất luận trên trời, dưới đất, vật thấy được, vật không thấy được, hoặc ngôi vua, hoặc quyền cai trị, hoặc chấp chánh, hoặc cầm quyền, đều là bởi Ngài và v́ Ngài mà được dựng nên cả.” (Colôse 1:15,16)
“Ban đầu có Ngôi Lời (Đức Chúa Giê-su), Ngôi Lời ở cùng Đức Chúa Trời, và Ngôi Lời là Đức Chúa Trời. Ban đầu Ngài ở cùng Đức Chúa Trời. Muôn vật bởi Ngài làm nên, chẳng vật chi đă làm nên mà không bởi Ngài. Trong Ngài có sự sống, sự sống là sự sáng của loài người. Sự sáng soi trong tối tăm, tối tăm chẳng hề nhận lấy sự sáng.” (Giăng 1:1-5)
MS Dương Quốc Tùng Copyright by An Binh H?nh Phúc Peace & Happiness Ministry
|
|